Học sinh chỉ ngủ được 5-6 giờ mỗi ngày
Tôi cũng là một người thuộc thế hệ trẻ, một 8X đời cuối, tôi cũng giống như nhiều bạn bè cùng lứa, trải qua những tháng ngày vất vả, những kỳ thi áp lực khủng khiếp của học sinh để có thể là một sinh viên như hiện nay.
Nhìn các em học sinh hôm nay đến trường với ba lô, cặp sách trĩu nặng trên vai, tôi cảm thấy thật may mắn vì ngày trước mình không phải học chương trình cải cách mới của Bộ GD&ĐT.
Tôi không đề cập đến nội dung chương trình cải cách, bởi cải cách là tốt, cải cách để có thể đổi mới phù hợp với tri thức hiện đại là cần thiết, nhưng xin các thầy cô, các vị lãnh đạo trước khi tiến hành một phương thức giảng dạy mới hay chương trình cải cách hãy thử ngồi vào lớp học với tư cách là một học sinh, suy nghĩ như một học sinh và học tập như một học sinh, để có thể thấy rằng chương trình đó có phù hợp, có vừa sức với các học sinh của mình hay không?
Xin đừng dựa vào các buổi dự giờ, các giờ học thử nghiệm, bởi vì thực chất ai cũng hiểu rằng để có được những giờ học tốt đẹp như thế, thầy trò chúng tôi đã phải tập dượt bao nhiêu tiết học, có khi là cả tuần liền. Sự thực này tồn tại từ lâu, từ khi tôi còn học tiểu học, cách đây hơn 15 năm.
Có thể khi đọc bài viết này, nhiều cô chú, anh chị sẽ nói là lớp trẻ chúng tôi bây giờ đòi hỏi nhiều quá, được sống trong hòa bình, đầy đủ tiện nghi, được đến trường thuận lợi nhưng vẫn suốt ngày than thở này nọ, thậm chí có người còn nói con nít chúng tôi chỉ có ăn và học mà vẫn không xong.
Thật lòng chúng tôi biết rằng mình là những người may mắn, và biết ơn thế hệ đi trước đã hy sinh xương máu cho chúng tôi được sống như ngày hôm nay. Nhưng có bao giờ mọi người thử làm học sinh một ngày chưa? Một học sinh chỉ có ăn và học như mọi người vẫn thường nói?
Một học sinh nghĩa là mỗi ngày chỉ có thể ngủ từ 5 đến 6 giờ, buổi sáng phải thức dậy từ 5, 6 giờ sáng để chuẩn bị cặp sách, ăn sáng đến trường trước 7 giờ, trải qua 5 tiết học, 5 môn học với các yêu cầu của thầy cô từ học bài, làm bài trong sách giáo khoa, sách bài tập đến chuẩn bị bài mới cho tiết học sau… Đối với một học sinh bình thường chỉ cần học ngày một buổi thì như vậy là đã kết thúc giống như trước đây các anh chị đi trước tôi đã từng học.
Nhưng tôi lại học trường điểm, học chương trình thí điểm ngày 2 buổi, có thể coi đây là tiền thân của chương trình cải cách của các em sau này, cho nên sau 5 tiết học buổi sáng tôi lại phải vội vã về nhà ăn cơm, vội vã chuẩn bị cặp sách, vội vã thay đồng phục để đến trường học 3 tiết học chiều. Chiều tối thì phải đến lò luyện thi, lớp học thêm, thời gian để hoàn thành các yêu cầu trên lớp của thầy cô là đêm khuya, khi mọi người chuẩn bị ngủ.
Đó chỉ là một ngày rất bình thường mà tôi phải trải qua khi còn là học sinh lớp 12. Có thể mọi người nghĩ là tôi nói quá, cũng có thể có người nói là do tôi tự muốn vất vả, chọn học trường điểm, lao đầu vào các lớp học thêm, lò học thêm. Có rất nhiều người không cần như thế vẫn có thể đậu đại học, có vị trí cao trong xã hội nhưng tôi chỉ là một học sinh bình thường, nghe theo mọi quyết định của ba mẹ, học trường điểm, thi đại học để ba mẹ có thể yên tâm, vui lòng.
Quả thật, là học sinh thì chỉ có ăn và học, bởi vì ngoài ăn và học thì các em có thể làm gì khác nữa? Công nhân viên làm việc ngày 8 giờ và nghỉ thứ 7, Chủ nhật nhưng học sinh thì làm sao có thể có thứ 7, Chủ nhật? Các ngày nghỉ đó dành cho hoạt động ngoại khóa, vệ sinh sân trường, hoạt động Đoàn Hội, các lớp học bồi dưỡng học sinh giỏi…
Hậu quả là ai có trải qua thời học sinh cuối cấp mới biết giấc ngủ quý biết chừng nào. Không thể phủ nhận rằng có một số bộ phận người trẻ đang mất dần bản chất, suy nghĩ và hành động sai trái nhưng xin hãy nhìn chúng tôi dưới nhiều góc độ. Các bạn 8X của tôi đã làm nhiều việc cho xã hội, cộng đồng. Các em 9X cũng đang tiến bộ vượt bậc, năng động và giỏi hơn chúng tôi nhiều. Tương lai các em chắc sẽ còn cống hiến nhiều hơn nữa cho xã hội.
Chính vì vậy, tôi mong các em có thể bước vào đời với hành trang kiến thức, với sức trẻ năng động, sáng tạo chứ không phải là những tháng ngày thi cử áp lực đè nặng, những kiến thức được trang bị theo kiểu nhồi nhét.
Làm cha mẹ, có ai muốn con mình vất vả, con mình không vui? Các thầy cô ở trường như người cha người mẹ thứ hai của học sinh, sao có thể nhìn các em ngày ngày vất vả với lượng kiến thức ngồn ngộn, ngày ngày căng thẳng với những áp lực thi cử, kiểm tra và mất dần những tháng ngày tươi đẹp của tuổi học trò, cái tuổi được cho là đẹp nhất đời người.
Mong mọi người có thể thấu hiểu và lắng nghe tâm tư của các em, cảm thông cho những vất vả và áp lực mà các em phải đối mặt. Xin mọi người hãy mở lòng với thế hệ đi sau.
Mỹ Đình
| Một cách gây quỹ từ thiện cho Vietnamese Cyber Friends: (nếu bạn muốn bán ảnh tại ShutterStock thì click) |
|
| bán ảnh: | Click tại đây (bán ảnh) |
| member: | TrinhSam – Dole – HL – Yama – ViViVo – Moon - ToiLaVu - HTT |
Tại sao con em chúng ta phải viết đẹp, làm toán giỏi?
Là một phụ huynh, nhiều lúc tôi cứ băn khoăn tự hỏi:
1. Tại sao con em chúng ta cứ phải cố tập viết cho thật đẹp ở bậc tiểu học (để nhà trường đạt 90% vở sạch chữ đẹp?) khi mà đến cuối cấp 1, đầu cấp 2… còn mấy em thật sự “viết đẹp” và sau này khi trưởng thành… ai cũng biết là chẳng còn mấy người “viết đẹp như in nữa”.
Có thể nói 90% thời gian, tâm trí của cô giáo, học sinh và phụ huynh là viết, viết và viết… trong khi tuổi tiểu học là tuổi khám phá, hình thành những hiểu biết và tư duy cơ bản về cuộc sống cũng như bước đầu hình thành kỹ năng, thái độ với cuộc sống nhưng 10% thời gian còn lại cũng không dành cho việc đó.
2 Tại sao con em chúng ta cứ phải làm toán cho thật khó, giải các bài vật lý, hóa học thật cao siêu ở trung học cơ sở? (để còn thi vào các trường chuyên lớp chọn?) Mấy em sẽ sử dụng những kiến thức cao siêu đó để theo đuổi ngành học ở bậc đại học hay sau này ở nghề nghiệp tương lai.
95% thời gian dành cho các lớp luyện (trong và ngoài trường…) các em mất đi cơ hội để rèn luyện các kỹ năng sống, học tập, nghiên cứu và làm việc. Các em không có kỹ năng viết, cảm thụ văn học bằng cách học thuộc lòng các bài do cô giáo soạn sẵn (vì nếu viết khác khuôn mẫu ấy, thì điểm sẽ kém), các em không có khả năng phân tích, tổng hợp kiến thức, kém ứng xử trong cuộc sống… và biến thành các máy giải bài tập…
3. Tại sao thay vì học cách chia sẻ, giúp đỡ lẫn nhau trong cuộc sống, trong học tập, các em lại học cách cạnh tranh với bạn bè vì điểm số hơn kém?
Trong môi trường giáo dục “khắc nghiệt” ấy, nếu may mắn gặp được những thầy cô giáo yêu nghề, yêu trò, các em sẽ có động lực để sống và học tập… nếu không đôi khi các em trở thành những người trò hư vì đã dám “nhìn thấy” mặt trái của thầy cô mình.
Và cha mẹ các em, trong bối cảnh ấy, phải nỗ lực nhiều nhiều hơn để mong sửa bớt những “chứng tích” do chế độ học hành quá tải gây ra. Có thể là gửi ra nước ngoài du học, có thể là gửi các em đến các “lớp dạy kỹ năng sống”. Than ôi, lại vẫn là lớp học thêm, có thêm kỹ năng nhưng lại giảm thời gian nghỉ ngơi, vui chơi của trẻ…
Có lẽ còn rất nhiều câu hỏi nữa nhưng biết nói sao cho đủ. Tôi chỉ thầm mong đến một lúc nào đó các bậc phụ huynh (giàu và không giàu, không nghèo và nghèo…) sẽ không phải suy nghĩ hay ước mơ cho con mình đi du học nữa.
Nguyen Van Linh
| Một cách gây quỹ từ thiện cho Vietnamese Cyber Friends: (nếu bạn muốn bán ảnh tại ShutterStock thì click) |
|
| bán ảnh: | Click tại đây (bán ảnh) |
| member: | TrinhSam – Dole – HL – Yama – ViViVo – Moon - ToiLaVu - HTT |
Nỗi buồn của một học sinh thế hệ 9X
Trong cuộc sống bộn bề, hối hả ngày hôm nay, lứa tuổi học sinh cũng đang dần bị cuốn theo cái vòng xoáy đáng sợ đó. Sáng sớm, thường thì mỗi học sinh cần phải dậy từ 5h đến 5h30 để chuẩn bị đi học. Trong khi đó, buổi tối các bạn phải học bài, hết bài ở lớp học thêm rồi tới bài học trên trường. Chỉ khi kim đồng hồ chỉ vào số 11, 12 thì đó mới được coi là “giờ đi ngủ”. Như vậy, tính ra trung bình một ngày chúng em chỉ được ngủ 6 tiếng – quá ít đối với lứa tuổi ăn, tuổi lớn.
Đó mới chỉ là vấn đề thời gian, còn việc học hành thì sao? Ngoài học bài trên lớp, hầu hết các bạn đều học thêm ở nhiều nơi khác. Hết đi đến lò này, lớp kia, lại tới trung tâm này, trường nâng cao khác… nhiều vô kể. Nếu chỉ vài buổi một tuần thì đã không thành vấn đề, nhưng giờ đây học sinh từ nhỏ tới lớn, đặc biệt là các lớp cuối cấp một ngày 3-4 ca (tầm 1,5 tiếng mỗi ca) là chuyện thường ngày ở huyện.
Rủi cho bạn nào gặp phải các ca học được xếp gần trùng khít nhau, chỉ chênh nhau 15-20 phút, đủ để cho thời gian di chuyển. Nhiều bạn học tới mức mà khi gặp vào buổi tối, không ít người còn phát hoảng vì sự đờ đẫn, mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt. Nhiều bạn bị hiện tượng stress như thế kéo dài, trên đường về nhà rất nguy hiểm, có thể gặp phải tai nạn như chơi.
Đấy mới chỉ là một trong nhiều vấn đề vẫn đang còn tồn tại. Nhưng, tạm thời, câu hỏi được đặt ra ở đây lại là: “Tại sao lại phải đi học nhiều như thế?”. Rất đơn giản, chỉ cần minh họa bằng một sơ đồ như sau:
Học thêm –> biết trước kiến thức –> thầy cô trên lớp sẽ đi nhanh phần lý thuyết –> những bạn nhận thức tốt thì có thể bắt kịp một cách dễ dàng, những bạn chưa hiểu lại… đi học thêm để có thể rèn luyện, nâng cao…
Đấy! Cứ như thế, vòng tuần hoàn luẩn quẩn không thể thoát ra đối với các bạn học sinh cứ thế tiếp diễn.
Kế đến, chúng ta hãy cùng thử nghĩ xem: học sinh hôm nay (đa phần là 9X) cứ học miệt mài, “chăm chỉ” mà không hề biết mình đã bị cuốn vào cơn lốc đó. Quanh năm suốt tháng chỉ có học, học nữa, học mãi…
Mải với chữ học, học sinh quên mất rằng các bạn cũng chính là một người con trong gia đình, một cá thể trong một tập thể, một xã hội. Ngày qua ngày, tình cảm của họ cũng dần bị phai mờ. Họ vô tình trở thành những người vô cảm, ích kỷ, chỉ biết đến bản thân mà quên hẳn những người khó khăn quanh mình, thậm chí là cả gia đình.
Rồi cứ thế, 9X bị gắn cho cái mác là chỉ biết ăn chơi, vô cảm. Không thể phủ nhận, thế hệ 9X ngày nay cần phải nhìn lại bản thân nhưng đã bao giờ người lớn tự hỏi, tự nghĩ tới cảm xúc của chính những người trong cuộc? Để từ đó, những 9X chán cuộc sống, quay sang ăn chơi rồi trượt dài trên con đường không còn điểm dừng. Điều này dẫn đến hậu quả là hàng loạt những trào lưu, tệ nạn trong giới trẻ “nở rộ”, bùng nổ và lan truyền nhanh tới mức không thể kiểm soát.
Xét từ những điều trên, về áp lực của 9X thì thử hỏi, sự phá phách của 9X có còn là vấn đề của mình họ? Toàn xã hội, mọi thành phần, các ngành chức năng, đặc biệt là những cơ quan phụ trách vấn đề giáo dục cần xem xét lại. Liệu nền giáo dục có chất lượng hay không khi: học sinh học quá tải, học trước quên sau, kiến thức tiếp thu được thì ít mà rơi rớt thì nhiều, lẫn lộn với nhau; đào tạo ra những con người chỉ biết tới bản thân.
Đó là một câu hỏi lớn không dễ trả lời. Bố mẹ các bạn 9X cũng bị cuốn theo: đưa đón con em đi học, nhìn con phờ phạc, mệt mỏi… cũng chỉ bất lực đứng nhìn chứ biết làm gì khác ngoài cố chăm sóc, cho con ăn uống đầy đủ.
Cá nhân tôi còn đòi hỏi ở giới trẻ cả những cảm xúc và suy nghĩ về xã hội, về thế giới xung quanh, về tình cảm yêu thương gia đình. Nhưng để làm được điều đó, có lẽ một ngày cần có 34 tiếng mới đủ để làm tất cả.
Đây là lúc để nhìn nhận xem nền giáo dục nước nhà đã phát huy vai trò đến đâu.
fantastarling
| Một cách gây quỹ từ thiện cho Vietnamese Cyber Friends: (nếu bạn muốn bán ảnh tại ShutterStock thì click) |
|
| bán ảnh: | Click tại đây (bán ảnh) |
| member: | TrinhSam – Dole – HL – Yama – ViViVo – Moon - ToiLaVu - HTT |
Về một cách học Văn và Lịch sử
Thật sự vấn đề quan trọng trong việc học văn đó chính là việc các thầy cô có cách thu hút học sinh lúc giảng bài. Đó chính là điểm quan trọng khi đưa một tác phẩm văn học vào giảng dạy. Chúng ta cứ tự hỏi niềm đam mê của chúng ta xuất phát từ đâu? Đó chính là sự cảm nhận được cái hay cái đẹp trong từng tác phẩm trong từng tiết học. Giá trị của tác phẩm vì sao có thể tồn tại được đó là vì mỗi người có một cách cảm nhận riêng, không ai giống ai. Vì vậy quan trọng nhất khi một người dạy văn cần có cách cảm nhận theo cách của các sinh viên sư phạm.
Trước khi bước chân vào học ngành sư phạm văn, những cô giáo thầy giáo tương lai cần phải qua một bài trắc nghiệm hoặc bài văn sàng lọc (một phần của thi đầu vào) qua đó bài thi được đánh giá cao hay không cao ở chổ làm bài có cách cảm nhận của riêng mổi người. Từ đó biết được ai là người phù hợp với nghề dạy nhân cách con người này. Đó chính là cội rễ cần được chú trọng ngay từ đầu.
Vì sao ư? Vì sau khi ra trường các thầy cô này có một cách cảm nhận riêng về tác phẩm họ dạy và cách cảm nhận đó sẽ thổi hồn vào từng tác phẩm đầy chữ đó. Khi có hồn họ sẽ nói theo cách của họ và mỗi học sinh sẽ có một cảm nhận riêng dù ngắn hay dài. Từ đó mỗi tác phẩm sẽ sống theo họ trong suốt cuộc đời.
Tuy nhiên, cần phải có cách chấm điểm hợp lý tuỳ theo từng thang điểm của mỗi học sinh khi làm bài. Bài đó có đi sát với bài văn hay không? Cách cảm nhận về tác phẩm đó như thế nào… Từ đó hình thành nên một cách học văn mở rộng không có đất cho các sách văn mẫu. Vì chính những sách văn mẫu sẽ làm học sinh gò trong kiến thức nhất định sẵn có. Và từ đó bất cứ ai cũng có thể làm diễn giả theo cách của họ.
Chúng ta có thể tin rằng một ngày nào đó văn học của chúng ta sẽ có một tầm vóc nhờ vào sức tưởng tượng được dạy tốt ngay từ khi học sinh còn ngồi trên ghế nhà trường.
Nguyễn Nhật Vũ
| Một cách gây quỹ từ thiện cho Vietnamese Cyber Friends: (nếu bạn muốn bán ảnh tại ShutterStock thì click) |
|
| bán ảnh: | Click tại đây (bán ảnh) |
| member: | TrinhSam – Dole – HL – Yama – ViViVo – Moon - ToiLaVu - HTT |
3 cents cho từ thiện
Góp mỗi 3 cents cho quỹ từ thiện
3 cents tuy nhỏ nhưng nhiều 3 cents sẽ lớn.
Nếu bạn thích bán hình trên Net thì bạn đăng ký qua link này thì quỹ từ thiện có 3 cents cho mỗi lần bạn bán được hình:
submit.shutterstock.com/?ref=90574
Về phần người bán hình (là bạn) thì cho dù có trực tiếp không qua link trên thì giá bán cũng như nhau, qua link trên thì quỹ có thêm chứ không có bớt tiền của bạn.
HL không làm chủ quỹ này. Quỹ này do một tập thể gồm các bạn ở Mỹ và Việt Nam quản lý.
Tiền thu được từ 3 cents đó dùng góp thêm vào quỹ để giúp trẻ em mồ côi và những hoàn cảnh cần giúp tại Việt Nam. Các bạn bên Việt Nam sẽ nhận tiền giúp đỡ, chụp hình, và lưu lại các chứng từ.
Ví dụ, một bạn trong nhóm đang chuẩn bị quà phát cho người không nhà ngoài phố:
Bạn trong ảnh đã từng được lên báo Tuổi Trẻ về câu chuyện say mê làm từ thiện.
Tuy nhiên, tùy lòng hảo tâm và khả năng của nhóm nhỏ, quỹ không lớn và thường xuyên nhưng hàng năm cũng góp được chút đỉnh cho vài chuyến từ thiện nho nhỏ.
Cách đăng ký bán hình rất đơn giản. Bạn click link ở trên và tìm dòng “Join this program for FREE now!” và click tiếp để điền đơn đăng ký.
Vài điểm cần chú ý khi điền đơn:
- Full name: Điền y chang trong passport nhưng không dấu.
- Desired name: thương hiệu của bạn (Trang Photos, ví dụ)
- E-mail address và Payout Email Address giống nhau lúc ban đầu
Nếu bạn không rõ và không hiểu gì về đơn đăng ký xin đừng đăng ký mà hỏi HL qua “Reply” của trang này (phía bên dưới). HL sẽ trả lời cụ thể cho từng câu hỏi.
Sau khi bạn đăng ký xong, bạn sẽ nhận e-mail, bạn cần scan passport trang có hình với 300 dpi và 100% zoom để họ đối chiếu thông tin của mình đăng ký.
Nếu đơn của bạn được chấp nhận, họ sẽ báo cho bạn ngay và bạn phải chuẩn bị 10 hình để đi thi. Nếu rớt, 30 ngày sau bạn được thi lại. Nếu đậu, thì bạn upload hình bán. Nên nhớ là 90% người đăng ký đều rớt lần đầu cho dù là dân pro hay dân chụp hình nổi tiếng. Bạn có thể tham khảo với HL về 10 hình.
| Một cách gây quỹ từ thiện cho Vietnamese Cyber Friends: (nếu bạn muốn bán ảnh tại ShutterStock thì click) |
|
| bán ảnh: | Click tại đây (bán ảnh) |
| member: | TrinhSam – Dole – HL – Yama – ViViVo – Moon - ToiLaVu - HTT |
Có gì bạn hỏi thêm HL qua Reply bên dưới!
Chúc mọi chuyện tốt lành!