Học Đường

nơi bàn về mọi chuyện ở trường lớp

Trẻ lớp 2 đã biết tới học tủ và bệnh thành tích

Tôi có một cháu trai năm nay 8 tuổi và bắt đầu lên lớp 3. Mỗi lần thi học kỳ, tôi lại được các cô giáo chủ nhiệm căn dặn rất kỹ lưỡng rằng: Có 3 bài thi làm văn đã được lên “khung” sẵn, phụ huynh cần lưu ý cho cháu học thuộc lòng cả ba bài thi ấy để khi thi làm bài cho tốt.

Lúc đầu tôi không hiểu ý cô, nên hỏi đi hỏi lại xem tại sao lại phải học thuộc lòng, sau đó mới vỡ lẽ ra rằng các cô muốn có thành tích cao nên đã làm sẵn bài thi trước và cho các cháu học tủ để khi thi sẽ đạt điểm theo tiêu chuẩn của nhà trường dành cho những giáo viên dạy giỏi.

Tôi thấy ớn lạnh, vì ngày xưa, khi còn nhỏ, chưa bao giờ lại phải học tủ như trẻ em bây giờ. Như vậy, phần lớn kiến thức cuối năm học lại là kiến thức tủ. Trẻ không hiểu làm một bài văn cần phải có những kỹ năng gì và cách đặt câu như thế nào cho đúng. Điều duy nhất chúng phải làm là chỉ cần học vẹt theo một khuôn đã có sẵn và áp vào bài làm làm sao cho thật thuộc. Như vậy, kiến thức hiện tại là rỗng tuếch.

Tôi thực sự không hiểu con mình sẽ lớn lên như thế nào trong một tình trạng học tủ như vậy? Không hiểu việc cải cách trong giáo dục có tạo áp lực quá nhiều cho các thầy cô để học trò phải chịu đựng một khoảng rống học vấn của nhiều như vậy.

Con tôi đang sống trong môi trường thành thị, còn những trẻ em khác ở các vùng nông thôn xa xôi hẻo lánh và vùng miền núi, mỗi ngày đi học là một ngày trèo đèo lội suối thì sao? Áp lực về không gian cùng với áp lực của việc học tủ liệu có thể cải cách được khoảng cách ngày một xa giữa nông thôn và thành thị, miền núi về mọi phương diện hay không?

Ngày xưa, bác Hồ có nói toàn dân diệt dốt, nhưng ngày nay, có các thầy cô giáo nhiệt thành dạy dỗ nhưng ở một vài trường vùng sâu vùng xa có những lớp học, học sinh lớp 5 vẫn mù chữ? Đây có phải là thành quả của việc cải cách và của bệnh thành tích hay không?

Tôi thấy rất bức xúc về vấn đề này. Ngày xưa, việc thi trượt tốt nghiệp không thể nhiều như bây giờ. Việc cải cách và bệnh thành tích đã khiến cả chục nghìn học sinh Hà Tây không thể vượt qua được cửa ải cuối cùng của cả quá trình tích lũy học vấn 10 năm trời. Vậy những em này sẽ làm gì và đi đâu trong khi những kiến thức phổ cập cũng chưa có đầy đủ? Tệ nạn xã hội có thể sẽ gia tăng vì sự thiếu hiểu biết.

Vì thiếu năng lực, vì bệnh thành tích của thầy cô, vì điều kiện học tập, vì hoàn cảnh gia đình, vì thiếu thời gian học tập, hay chính vì sự cải cách quá hoành tráng của ngành giáo dục mà các em khó lòng theo kịp? Ai sẽ là người chịu trách nhiệm về những vấn đề phát sinh sau đó? Gia đình, nhà trường, xã hội hay ngành giáo dục?

Cải cách là một con dao hai lưỡi. Nó có ý nghĩa rất lớn nếu đem lại lợi ích cho chính những con người được hưởng lợi. Ngược lại, nó cũng sẽ gây rất bất lợi cho họ nếu sự cải cách qua cứng nhắc và đi ngược lại với khả năng cũng như điều kiện sẵn có của đại đa số người được hưởng lợi.

Điều này sẽ ảnh hưởng rất lớn đến tương lai và số phận của nhiều con người làm ảnh hưởng đến sự phát triển đất nước và xã hội sau này.

Thanh Hang


Một cách gây quỹ từ thiện cho Vietnamese Cyber Friends:
(nếu bạn muốn bán ảnh tại ShutterStock thì click)
bán ảnh: Click tại đây (bán ảnh)
member: TrinhSamDoleHLYamaViViVoMoon - ToiLaVu - HTT

Tháng Bảy 7, 2009 Posted by | Uncategorized | , , , , , , , , , , , , , , | Để lại phản hồi

Hãy dạy các em cách ‘sống chậm’

Tôi nhận thấy rằng, để các em yêu môn Văn thì một yếu tố rất quan trọng đó là phải hướng các em đến một đời sống nội tâm thật màu sắc và có một tâm hồn thật cao đẹp. Chính vì thế mà tôi nói hãy dạy các em cách “sống chậm”.

Chúng ta đang sống trong một thế giới thông tin dày đặc bởi sự phát triển tột bậc của công nghệ nghe nhìn. Điều đó sẽ tác động đến nhận thức của con người và chỉ có ai thông minh mới có thể đủ tỉnh táo lựa chọn cho mình những thông tin thực sự cần thiết và bổ ích để phát triển bản thân và cân bằng được công việc, cuộc sống.

Các em mới lớn lên, chưa đủ khả năng để nhận thức được các giá trị đích thực của cuộc sống, chưa hiểu được hạnh phúc – khổ đau, đúng – sai, cho – nhận, và những chân lý hướng thiện về đạo đức… Vì thế, các em sẽ dễ bị cuốn vào những thông tin “bắt mắt” mà không mang tính giáo dục nhân văn.

Hay nói một cách khác, các em cũng bị cuốn theo cuộc sống như cha mẹ của các em. Khi người lớn còn gặp nhiều áp lực công việc (stress)- “sống nhanh” – mà không biết cách sống chậm lại và giải tỏa áp lực từ cuộc sống thì sẽ thật khó có thể định hướng cho con em đi đúng hướng và sống có chiều sâu.

Những gia đình nào mà các bậc cha mẹ ý thức được điều này, họ luôn cân bằng được công viêc và hạnh phúc gia đình thì đời sống tâm hồn của các con họ sẽ rất đẹp và lúc đó các em sẽ rât yêu văn học và viết văn rất hay – thực ra các em chỉ viết lại cuộc sống qua lăng kính tươi đẹp mà bố mẹ các em đã tạo ra thôi.

Đây là một vấn đề về kỹ năng sống, vô cùng quan trọng trong cuộc sống cũng như nhận thức của các học sinh, có tầm quan trọng vô cùng như việc học kiến thức khác mà nhà trường đang giảng dạy. Những gì tôi đề cập mới chỉ hạn hẹp ở góc độ gia đình, nếu huy động được cả nhà trường nữa thì sẽ thật hiệu quả.

Thực ra, cuộc sống từ ngàn đời nay vẫn thế thôi, chỉ có con người thay đổi cách họ nghĩ về nó. Nếu con người sống chậm lại và ý thức hơn về cái cách họ sống và những giá trị mang tính nhân văn của cuộc đời thì cả người lớn cũng sẽ yêu văn học, chứ không chỉ có các em học sinh.

Để ý một chút thôi, người phương Tây họ cân bằng điều này rất tốt, đó là vốn sống và kỹ năng sống của họ rất cao. Điều đó thể hiện qua cách ai ai cũng thích đọc sách (văn học đó) khắp mọi nơi. Họ đọc vì đó là sự say mê và yêu thích thật sự, họ học được rất nhiều qua sách vở – họ rất yêu văn học.

Còn chúng ta thì mải miết kiếm sống để rồi quên mất những giá trị sâu sắc nhân văn về cuộc sống và dẫn đến chẳng ai đọc gì cả. Không phải người Việt Nam không thích đọc mà là họ không tìm thấy được cái thi vị của cuộc sống ở những trang sách mà thôi. Còn nguyên nhân không tìm thấy những thi vị đó thì đã bàn ở trên rồi.

Các bạn hãy sống chậm lại và ngẫm nghĩ về bản thân nhiều hơn, đừng đánh mất mình trong vòng xoáy của cuộc sống. Các em không yêu văn là bởi thế hệ đi trước đã không giúp tạo ra cho các em những nhận thức để hiểu được giá trị về cuộc sống mà thôi.

Thái Sơn


Một cách gây quỹ từ thiện cho Vietnamese Cyber Friends:
(nếu bạn muốn bán ảnh tại ShutterStock thì click)
bán ảnh: Click tại đây (bán ảnh)
member: TrinhSamDoleHLYamaViViVoMoon - ToiLaVu - HTT

Tháng Bảy 7, 2009 Posted by | Uncategorized | , , , , , , , , , , , , , , , , | Để lại phản hồi

   

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.